Hôm nay, tôi muốn “ba mặt một lời” với một số “thánh phán” trên mạng, những người mà hễ thấy tôi đăng bài về hà thủ ô là y như rằng lại nhảy vào “ném đá” tơi bời, rằng thì là mà: “Hà thủ ô của ông Dương này đắt lòi con mắt ra! Trên mạng người ta bán có mấy trăm nghìn một cân, ông bán cái giá trên trời như thế thì bán cho ma nó mua à?”

Nghe thì có vẻ “chí lý” đấy, nhất là với những ai chưa hiểu rõ ngọn ngành. Nhưng các bác ơi, đời nó không đơn giản như phép cộng 1 với 1 đâu. Và cái câu cửa miệng mà tôi vẫn hay nói, hôm nay xin được trịnh trọng nhắc lại, đó là: “Tiền trong túi các bác, các bác thích mua đâu chả được!” Tôi có dí súng vào đầu ép các bác mua hàng của tôi đâu mà phải “xoắn xuýt” lên thế? Cứ chỗ nào bán rẻ các bác tin là chất lượng thì các bác mua. Đơn giản.

Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái - Dương Sâm
Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái – Dương Sâm
  1. “Mấy Trăm Bạc Một Cân” – Cái Bẫy Ngọt Ngào Của Hà Thủ Ô “Rác” Và Nỗi “Cay Đắng” Của Người Ham Rẻ

Tôi biết, cứ lên mạng gõ “hà thủ ô” là y như rằng các bác sẽ lạc vào một “thiên la địa võng” các lời chào mời, giá nào cũng có. “Có ông bán 300k/kg, có ông bán 3 triệu/kg, có ông đóng viên đút lọ xé nhỏ bán thành 10 triệu/kg.”. Và dĩ nhiên, cái loại “mấy trăm bạc một cân” nó luôn có một sức hấp dẫn “khó cưỡng” với ví tiền của đa số bà con. Rẻ mà! Tội gì không mua?

Nhưng các bác ơi, các bác có bao giờ tự hỏi, với cái giá “rẻ như cho” đó, thì các bác đang mua về cái gì không?

♦️Khả năng cao là Hà Thủ Ô KHÔ CHƯA QUA BÀO CHẾ: Đây là chiêu phổ biến nhất. “Quan sát hình ảnh thì biết đó là Hà thủ ô khô.”

Người ta lấy củ hà thủ ô tươi (mà giá mua vào có khi chỉ vài chục nghìn một ký), thái lát, phơi khô rồi bán. Loại này, như tôi đã cảnh báo ở các bài trước, nó không những KHÔNG CÓ TÁC DỤNG BỒI BỔ GÌ HẾT, mà còn chứa ĐỘC TỐ có thể gây táo bón, nóng trong, hại gan hại thận. Các bác uống vào, có khi tóc chẳng thấy đen đâu mà người thì thêm mệt mỏi.

♦️Hoặc là Hà Thủ Ô “CHẾ BIẾN GIẢ CẦY”: Tinh vi hơn một chút, thì chúng nó “luộc qua với đỗ đen để tạo màu” hoặc “tưới nước xay đỗ đen để nhuộm màu” cho miếng hà thủ ô nó có màu đen đen, dễ bề lừa bịp. Nhưng thực chất, độc tố vẫn còn đó, dược tính thì chẳng có bao nhiêu. “Một số cũng đen, nhưng chỉ hơi đen, đen nhạt…”. Đó không phải là cái màu đen sì, bóng như gỗ mun của hà thủ ô “cửu chưng cửu sái” thật.

♦️Hoặc là Hà Thủ Ô “CHẾ BIẾN DỞ DANG”, không đủ 9 lần chưng sái: “Phải chưng đỗ đen nhiều lần mới đen. Tất nhiên chưng lần thứ 3 đã đen rồi, nên ông nào kiên trì lắm chắc làm được 3 lần.”. “Rất khó để chúng ta mua được Hà thủ ô cửu chưng cửu sái, mà chủ yếu mua được lát khô, hoặc nhất chưng nhất sái là cùng. Giỏi lắm được tam chưng tam sái là đạo đức lắm rồi.”. Loại này thì có thể độc tố đã giảm bớt phần nào, nhưng dược tính thì chưa “chín”, hiệu quả cũng chẳng tới đâu.

♦️Hoặc tệ hơn nữa, là HÀ THỦ Ô TRẮNG ĐỘI LỐT HÀ THỦ Ô ĐỎ: Hà thủ ô trắng giá nó rẻ hơn nhiều, dược tính cũng không bằng loại đỏ (theo quan niệm của nhiều người và kinh nghiệm của tôi). Bọn gian thương nó cứ mập mờ đánh lận con đen, bán cho các bác với giá của hà thủ ô đỏ.

Cái giá “mấy trăm bạc một cân” nó thường đi kèm với những cái “chất lượng” tương xứng như thế. Các bác mua về, uống vào không thấy hiệu quả thì lại đâm ra “mất niềm tin” vào hà thủ ô, rồi lại chửi đổng cả những người làm hàng thật như tôi. Oan uổng lắm thay!

Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái - Dương Sâm
Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái – Dương Sâm
  1. Tại Sao Hà Thủ Ô Của “Ông Già” Này Lại “Đắt Xắt Ra Miếng”? Bóc Tách Cái Giá “Trên Trời”

Giờ đến lượt “mổ xẻ” cái giá “đắt lòi” của hà thủ ô mà tôi làm. Tôi nói thẳng, hàng của tôi nó đắt, thậm chí là “giá cao chót vót”. Và tôi có lý do của mình, chứ không phải tự dưng mà “hét giá” trên trời để “chặt chém” bà con đâu.

♦️”Săn” CỦ HÀ THỦ Ô “KHỦNG” – TIỀN NÀO CỦ ẤY: Tôi không bao giờ dùng củ non, củ nhỏ, hay hà thủ ô trắng để chế biến. “Tôi chỉ lựa củ đỏ lòm và to nhất, nạc nhất để chế biến ra loại cao cấp nhất.”. Phải là những củ hà thủ ô đỏ hoang dã, có tuổi đời hàng chục năm, được tôi lặn lội săn lùng từ những vùng núi cao heo hút của Tây Bắc, có khi mò sang cả Lào. Những củ này dược tính nó mới mạnh, mới “chất”. Mà đã là hàng “tuyển”, hàng “khủng”, thì giá mua vào nó đã không hề rẻ rồi. “Công chế biến mới là tốn kém, nên tiếc gì giá cả mà đi xài củ nhỏ, củ non.”.

♦️QUY TRÌNH “CỬU CHƯNG CỬU SÁI” CHUẨN “SÁCH GIÁO KHOA CỔ” – KHÔNG ĂN BỚT, KHÔNG GIAN DỐI: Đây mới là cái “ngốn” chi phí nhiều nhất. Chín lần hấp cách thủy với đỗ đen xanh lòng loại 1, chín lần phơi nắng phơi sương. “Sau hai tháng đỏ lửa, đốt hết cả núi củi, thì mới làm được độ nửa tấn hà thủ ô tươi, cho ra được tạ hà thủ ô cửu chưng cửu sái.”. “Việc chế biến vô cùng cầu kỳ, mất công mất sức.”. “Cứ lặp đi lặp lại công việc đó một cách mệt mỏi, bền bỉ.”. Tôi trực tiếp giám sát công đoạn, đảm bảo đủ 9 lần hấp đỗ đen. Không có chuyện “luộc qua cho có màu” hay “tưới nước đỗ đen” như bọn làm ẩu đâu. Cái tâm của tôi nó nằm ở chỗ đó.

♦️HAO HỤT “KHỦNG KHIẾP” SAU KHI CHẾ BIẾN: Từ một đống củ tươi ban đầu, sau khi qua “cửu chưng cửu sái”, nó ngót đi kinh khủng. “6 tạ Hà thủ ô đỏ tươi, thì chế biến ra được 1 tạ thành phẩm.”. Tức là tỷ lệ chỉ còn khoảng 1/6. Tính ra, để có được 1kg hà thủ ô chế “xịn”, phải tốn không biết bao nhiêu là củ tươi.

♦️THÊM “TINH HOA HỘI TỤ” VÀO TRÀ SÂM HÀ THỦ Ô: Với sản phẩm Trà Sâm Hà Thủ Ô của tôi, ngoài hà thủ ô đỏ “cửu chưng cửu sái” ra, tôi còn “mạnh tay” bổ sung thêm Sâm Tiết Trúc. Món này giá nó cũng “trên mây” rồi. Tất cả để làm gì? “Để ngoài xanh tóc, đẹp da, thì kích thêm tác dụng bổ máu bổ khí nữa. Đâu cũng mất công pha nước uống, sao không làm tốt nhất đi cho anh chị em khỏi mất công uống nhiều thứ?”.

♦️CHI PHÍ NHÂN CÔNG, ĐIỆN NƯỚC, BAO BÌ, KIỂM NGHIỆM…: Rồi còn đủ thứ chi phí “không tên” khác nữa. Tôi cũng đang xây dựng quy chuẩn kho chế biến thảo dược đạt chuẩn ISO, để sản phẩm có tem mác đàng hoàng, đóng thuế chỉn chu. Tất cả những cái đó nó đều cộng vào giá thành sản phẩm.

Các bác thử làm một phép tính đơn giản xem, với tất cả những chi phí và công sức bỏ ra như vậy, thì cái giá “1 củ/gói” Trà Sâm Hà Thủ Ô của tôi nó có còn là “đắt lòi” nữa không? Hay là nó “đắt xắt ra miếng”, nó tương xứng với cái giá trị thực sự mà các bác nhận được? “Hà thủ ô thì rẻ, nhưng hà thủ ô chế thì rất đắt, gấp 10 lần.”. Cái “đắt” đó nó nằm ở cái “công phu”, ở cái “chất lượng”, ở cái “Tâm” của người làm.

Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái - Dương Sâm
Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái – Dương Sâm
  1. “Tiền Trong Túi Các Bác, Các Bác Cứ Tự Nhiên Mà Quyết!” – Tôi Không “Chèo Kéo”, Cũng Chẳng “Dọa Dẫm” Ai!

Tôi nói thật, tôi bán hàng theo kiểu “hữu xạ tự nhiên hương”. Tôi bán hàng khá tốt, nhưng bán dưới thương hiệu cá nhân. Anh chị em tin tưởng thì mua, dùng tốt thì mua lại, thậm chí mua sản phẩm của tôi suốt cả chục năm. Tôi không có hệ thống đại lý rầm rộ, cũng không chạy quảng cáo “nổ banh nhà lồng”. “Ông nào mua thì mua, không thì nghỉ. Bán được thì bán, không bán được thì nghỉ.”

Thị trường nó là một cái chợ lớn, có đủ thứ hàng hóa, từ “thượng vàng” đến “hạ cám”. Tiền trong túi các bác, các bác có toàn quyền quyết định mua ở đâu, mua của ai, mua với giá nào. Các bác thấy chỗ nào bán hà thủ ô “mấy trăm bạc một cân” mà các bác tin là “ngon bổ rẻ”, thì cứ tự nhiên mà mua. Tôi không có ý kiến.

Tôi chỉ có một lời khuyên chân thành: Trước khi “xuống tiền”, hãy TÌM HIỂU THẬT KỸ. Đừng để bị những lời quảng cáo hoa mỹ, những cái giá rẻ bất ngờ nó làm mờ mắt. Hãy tự trang bị cho mình kiến thức để phân biệt được đâu là hàng thật, đâu là hàng dỏm. “Khi thành phẩm rồi, chúng ta chỉ mua bằng niềm tin chứ làm sao biết được đồ thật hay lởm.”. Vậy nên, cái “niềm tin” đó nó phải được đặt đúng chỗ.

Tôi không bán buôn, một phần vì “không làm được nhiều”, phần nữa vì “giá cao chót vót”. Có chiết khấu cho các bác bán hàng online thì các bác cũng “không có lãi mấy đâu”. Nên đừng ai hỏi tôi chuyện làm đại lý hay mua sỉ nữa

Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái - Dương Sâm
Hà Thủ Ô Miếng Cửu Chưng Cửu Sái – Dương Sâm
  1. Vậy, Ai Sẽ Là Người “Chịu Chơi”, “Chịu Chi” Cho Hà Thủ Ô “Đắt Lòi” Của Ông Dương?

Tôi tin rằng, vẫn có những người tiêu dùng thông thái, những người hiểu được giá trị thực sự của một sản phẩm chất lượng. Họ là những người:

♦️Đã “ngấm đòn” với hàng dỏm, hàng rẻ tiền: Họ đã từng mua phải hà thủ ô “rác”, uống vào không thấy tác dụng gì, thậm chí còn rước thêm bực vào người. Giờ họ “sáng mắt ra” rồi, họ biết cái gì đáng đồng tiền bát gạo.

♦️Ưu tiên CHẤT LƯỢNG VÀ AN TOÀN lên hàng đầu: Với họ, sức khỏe là vàng. Họ sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn hơn để đổi lấy sự an tâm, sự đảm bảo về chất lượng.

♦️Hiểu được CÔNG SỨC VÀ TÂM HUYẾT của người làm nghề chân chính: Họ trân trọng những sản phẩm được làm ra một cách tỉ mỉ, công phu, bằng cả cái tâm của người làm.

♦️Tin vào “thương hiệu cá nhân” và sự “minh bạch” của tôi: Tôi không giấu diếm điều gì, từ quy trình chế biến đến lý do tại sao sản phẩm của tôi lại có giá đó. Anh chị em tin tưởng thì mua.

Và nói cho cùng, cái này tôi làm vì đam mê và vì rảnh trong lúc chờ sâm lên mầm thôi. Tôi không đặt nặng vấn đề phải bán được thật nhiều, phải lãi thật lớn như “mấy ‘doanh nhân’ tóc xanh tóc đỏ thiếu giáo dục” ngoài kia. Với tôi, làm ra được một sản phẩm tốt, giúp ích được cho ai đó, và được người ta tin tưởng, ghi nhận, đó mới là niềm vui lớn nhất.

Tiền Nào Của Nấy, Đời Vẫn Luôn Công Bằng – Lựa Chọn Là Ở Các Bác!

Chuyện hà thủ ô của tôi “đắt lòi” hay không, nó tùy thuộc vào góc nhìn và sự hiểu biết của mỗi người. Nếu các bác chỉ nhìn vào cái giá “mấy trăm bạc một cân” ngoài chợ mà so sánh, thì đúng là hàng của tôi “đắt không đỡ nổi”. Nhưng nếu các bác nhìn vào cái CHẤT LƯỢNG thực sự, vào CÔNG SỨC bỏ ra, vào sự AN TOÀN và HIỆU QUẢ mà nó mang lại, thì có khi các bác lại thấy nó “rẻ như bèo” ấy chứ.

Tiền trong túi các bác, các bác có toàn quyền quyết định. Mua hàng rẻ mà “tiền mất tật mang”, hay mua hàng “đắt xắt ra miếng” mà “đáng đồng tiền bát gạo”, đó là lựa chọn của mỗi người. Tôi không phán xét, cũng không chèo kéo.

Chỉ mong rằng, qua những lời “ruột gan” này của tôi, các bác sẽ có thêm một cái nhìn “sáng tỏ” hơn về thị trường hà thủ ô, và biết cách đưa ra những quyết định thông thái nhất để bảo vệ sức khỏe của chính mình và người thân. Đừng để mình thành “gà” cho bọn gian thương nó vặt lông. Ai khôn người ấy hưởng, tiền nào của nấy, cái chân lý đó ngàn đời nay nó vẫn không thay đổi đâu!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *