Viết có mấy bài mà khách cũ thì ngó ra xem còn trà không để mua tiếp, khách mới thì cũng tranh thủ trải nghiệm món trà hay ho của tôi xem nó có ra ngô ra khoai gì không. Một thời gian lại nhận được một mớ tin nhắn phản hồi. Người thì khoe dạo này uống trà của tôi thấy ăn ngon ngủ kỹ, người thì hỏi han thêm về công dụng của từng vị thuốc, có người còn cao hứng làm thơ về trà gửi tặng. Nhưng cũng có nhiều anh em, không chỉ hỏi về trà, mà còn hỏi han tôi về đủ thứ chuyện trên đời, chuyện sức khỏe, chuyện nhân tình thế thái, rồi cả chuyện “bí quyết” sống khỏe của một thằng cha trông có vẻ “phủi bụi” như tôi.
Thú thật, tôi nào có bí quyết gì cao siêu. Cũng chỉ là một gã nhà quê, may mắn được ông bà cha mẹ cho cái gen khỏe mạnh, rồi lại có chút duyên với cây cỏ, với núi rừng, nên tự mình đúc kết được vài ba cái kinh nghiệm cỏn con để giữ gìn sức khỏe cho bản thân và chia sẻ lại với anh em thôi.
Anh em có công nhận với tôi một điều không, ấy là thời buổi này, con người ta lạ lắm. Trông thì ai cũng áo quần bảnh bao, xe cộ bóng loáng, nhà cao cửa rộng, nhưng hỏi ra thì mười người có đến tám, chín người kêu ca đủ thứ bệnh trong người. Nhẹ thì đau đầu, mất ngủ, tiêu hóa kém. Nặng hơn thì huyết áp, tim mạch, tiểu đường, rồi cả ung thư nữa. Mà khổ một nỗi, nhiều khi đi khám bác sĩ, xét nghiệm đủ kiểu, máy móc soi chiếu tối tân, vẫn không tìm ra bệnh gì cụ thể. Bác sĩ chỉ phán một câu xanh rờn: “Anh/chị bị rối loạn chức năng, do stress, do sinh hoạt không điều độ…”
Đấy, cái “bệnh” của thời đại nó nằm ở chỗ đó đấy. Chúng ta đang sống trong một môi trường mà áp lực nó bủa vây tứ phía. Áp lực công việc, áp lực cơm áo gạo tiền, áp lực con cái học hành, rồi cả áp lực từ những mối quan hệ xã hội phức tạp nữa. Cứ mở mắt ra là thấy thông tin nó dội vào đầu như thác lũ, từ cái điện thoại, cái ti vi, cái máy tính. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn.
Rồi đến chuyện ăn uống. Thực phẩm thì đủ loại, từ sơn hào hải vị cho đến đồ ăn nhanh tiện lợi. Nhưng hỏi có mấy thứ thực sự “sạch”, thực sự “lành” thì chắc chẳng ai dám vỗ ngực trả lời. Hóa chất bảo quản, thuốc trừ sâu, phẩm màu công nghiệp… nó cứ âm thầm ngấm vào người mình mỗi ngày. Không khí thì ô nhiễm khói bụi. Nguồn nước cũng chẳng khá hơn. Bảo sao cơ thể mình nó không “biểu tình” mới là lạ.
Cái “độc tố” mà tôi hay nói đến, nó không chỉ đơn thuần là những chất độc hại hữu hình đâu anh em. Nó còn là những “độc tố” vô hình từ stress, từ căng thẳng, từ những cảm xúc tiêu cực mà chúng ta phải kìm nén hàng ngày. Tất cả những thứ đó, nó tích tụ lại, nó làm cho cơ thể mình mất đi sự cân bằng vốn có. Khí huyết thì ngưng trệ, âm dương thì rối loạn. “Nóng trong người” là cái biểu hiện dễ thấy nhất. Rồi từ cái “nóng trong” ấy, nó mới sinh ra đủ thứ bệnh tật khác.
Trà Giải Độc của tôi, nó không phải là thuốc tiên để chữa khỏi những căn bệnh nan y do lối sống hiện đại gây ra. Nhưng nó như một người bạn đồng hành, một cái “chổi nhỏ” giúp anh em mình quét dọn bớt những “rác rưởi”, những “độc tố” đang tích tụ trong cơ thể mỗi ngày. Nó giúp cái gan, cái thận của mình làm việc tốt hơn, để đào thải những thứ cặn bã đó ra ngoài. Nó giúp làm mát cái “nhiệt” ở bên trong, để cơ thể mình tìm lại được chút cân bằng. Uống một ly trà, cũng là một cách để mình tự nhắc nhở bản thân, rằng mình cần phải yêu thương, chăm sóc cái “cỗ máy” kỳ diệu này hơn nữa.

Cây Cỏ Nhà Mình – Kho Báu Vô Giá Bị Lãng Quên
Tôi vẫn hay nói với anh em, đất nước mình nó giàu có lắm. Giàu không chỉ vì rừng vàng biển bạc, mà còn giàu vì cái kho tàng tri thức về y học cổ truyền, về cây thuốc nam mà cha ông ta đã để lại. Từ hàng ngàn năm nay, trước khi có thuốc Tây, có bệnh viện hiện đại, thì người Việt mình chữa bệnh bằng gì? Bằng chính những cây cỏ mọc quanh nhà, trong vườn, trên rừng đấy thôi.
Mỗi lần đi rừng, tiếp xúc với bà con dân tộc thiểu số, tôi lại càng thấy thấm thía điều này. Họ sống giữa thiên nhiên, hòa mình vào thiên nhiên. Họ hiểu từng cái cây, ngọn cỏ. Họ biết cây nào có độc, cây nào chữa được bệnh gì. Những bài thuốc của họ, có khi chỉ là vài ba loại lá cây đơn giản, nhưng lại có hiệu quả đến không ngờ. Đó là những kiến thức được truyền miệng từ đời này qua đời khác, được kiểm nghiệm bằng chính thực tế cuộc sống.
Tôi nhớ có lần lên Hà Giang, gặp một cụ già người Mông. Cụ đã ngoài 80 mà trông vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh lắm. Cụ bảo, cả đời cụ chưa phải uống một viên thuốc Tây nào. Cứ trái gió trở trời, hay trong người thấy khó chịu, là cụ lại tự mình vào rừng hái lá về sắc uống. Cụ chỉ cho tôi mấy loại cây mà cụ hay dùng, nào là cây Chè Dây chữa đau dạ dày, cây Kim Ngân Hoa chữa mụn nhọt, rồi cả những loại cây mà tôi chưa từng nghe tên bao giờ. Cụ bảo: “Đất nào thì cây đó con ạ. Ông Trời sinh ra mình ở đâu, thì cũng sinh ra cây thuốc ở đó để chữa bệnh cho mình. Quan trọng là mình có biết cách dùng hay không thôi”.
Nghe lời cụ nói, tôi thấy chí phải. Tại sao chúng ta cứ phải chạy theo những thứ thuốc ngoại đắt tiền, trong khi ngay xung quanh mình, có cả một kho tàng thuốc nam vô giá đang bị lãng quên? Tại sao chúng ta lại coi thường những kinh nghiệm của cha ông, để rồi khi bệnh tật tìm đến, lại cuống cuồng tìm thầy tìm thuốc khắp nơi?
Trà Giải Độc của tôi, thực chất cũng chỉ là sự góp nhặt, sự chắt lọc từ cái kho tàng tri thức đó. Tôi không tự sáng chế ra được cái gì mới mẻ cả. Tôi chỉ cố gắng tìm hiểu, học hỏi, rồi kết hợp những vị thuốc mà mình thấy tâm đắc nhất, để tạo ra một sản phẩm tiện lợi, dễ dùng, giúp anh em mình có thể tiếp cận được với những giá trị của thuốc nam một cách dễ dàng hơn.

“Phòng Bệnh Hơn Chữa Bệnh” – Triết Lý Sống Của Người Khôn
Các cụ nhà mình có câu: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Câu này nghe thì đơn giản, ai cũng biết, nhưng để thực hiện được thì không phải dễ. Chúng ta thường có thói quen “nước đến chân mới nhảy”. Cứ ỷ lại mình còn trẻ, còn khỏe, nên ăn uống vô tội vạ, sinh hoạt thất thường. Đến khi cơ thể nó “đình công”, bệnh tật nó tìm đến, thì lúc đó mới tá hỏa đi tìm bác sĩ, tìm thuốc men. Mà nhiều khi, bệnh nó đã vào giai đoạn nặng rồi, thì có tiền tấn cũng khó mà chữa khỏi hoàn toàn được.
Tôi nghĩ, người khôn là người biết lo xa, biết chăm sóc sức khỏe của mình ngay từ khi còn đang khỏe mạnh. “Phòng bệnh” ở đây không phải là cái gì đó quá cao siêu, phức tạp. Nó chỉ đơn giản là những thói quen tốt trong sinh hoạt hàng ngày. Ăn uống điều độ, đủ chất, hạn chế đồ ăn nhanh, đồ chế biến sẵn. Ngủ đủ giấc. Vận động thường xuyên. Giữ cho tinh thần luôn thoải mái, lạc quan.
Và một trong những cách “phòng bệnh” đơn giản mà hiệu quả, theo kinh nghiệm của tôi, đó là sử dụng các loại trà thảo dược để thanh lọc cơ thể, hỗ trợ các cơ quan nội tạng hoạt động tốt hơn. Giống như cái nhà của mình vậy, nếu không được quét dọn thường xuyên, thì rác rưởi nó sẽ tích tụ lại, lâu ngày sinh ra ẩm mốc, bệnh tật. Cơ thể mình cũng thế. Trà Giải Độc, với những thành phần thảo dược có tính năng thanh nhiệt, giải độc, mát gan, lợi tiểu, nó sẽ giúp anh em mình “quét dọn” những độc tố đó ra khỏi cơ thể một cách tự nhiên.
Uống một ly trà mỗi ngày, nó không tốn kém bao nhiêu thời gian, tiền bạc. Nhưng cái lợi ích mà nó mang lại cho sức khỏe về lâu về dài thì không hề nhỏ đâu anh em ạ. Nó giúp mình tăng cường sức đề kháng, giảm nguy cơ mắc các bệnh do độc tố tích tụ, giúp cơ thể luôn cảm thấy nhẹ nhàng, sảng khoái. Đó chính là cái ý nghĩa của việc “phòng bệnh”.

Đông Y – Tây Y: Không Phải Đối Đầu, Mà Là Bổ Sung Cho Nhau
Nhiều anh em hay có cái nhìn cực đoan, hoặc là sùng bái thuốc Tây, coi Đông y là lạc hậu, mê tín. Hoặc ngược lại, bài xích hoàn toàn Tây y, chỉ tin vào thuốc Nam, thuốc Bắc. Với tôi, cả hai cách nhìn đó đều không hoàn toàn đúng.
Tây y có thế mạnh của Tây y. Trong những trường hợp cấp cứu, bệnh nặng, cần phẫu thuật, hay những bệnh nhiễm khuẩn cấp tính, thì vai trò của Tây y là không thể phủ nhận. Bệnh nặng thì phải đến bệnh viện, phải tuân theo phác đồ điều trị của bác sĩ. Cái đó là điều chắc chắn. Tôi không bao giờ khuyên anh em bỏ Tây y để chạy theo mấy bài thuốc dân gian mơ hồ khi bệnh tình đã nguy cấp.
Tuy nhiên, Tây y cũng có những hạn chế của nó. Nhiều khi Tây y chỉ tập trung vào việc điều trị triệu chứng, chứ chưa giải quyết được tận gốc căn nguyên của bệnh. Rồi việc lạm dụng thuốc Tây, nhất là thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau, nó cũng gây ra nhiều tác dụng phụ không mong muốn, ảnh hưởng đến gan, đến thận.
Đông y, hay cụ thể hơn là thuốc Nam của mình, lại có cái nhìn tổng thể hơn về con người. Đông y coi con người là một thể thống nhất, bệnh tật sinh ra là do sự mất cân bằng âm dương, khí huyết trong cơ thể. Các bài thuốc Đông y thường tập trung vào việc điều chỉnh lại sự cân bằng đó, bồi bổ chính khí, nâng cao khả năng tự chữa lành của cơ thể.
Tôi nghĩ, Đông y và Tây y không nên đối đầu nhau, mà nên là những người bạn đồng hành, bổ sung cho nhau. Tây y giúp giải quyết những vấn đề cấp tính. Đông y giúp bồi bổ, phục hồi, phòng ngừa bệnh tật về lâu dài. Trà Giải Độc của tôi, nó nằm ở cái vế thứ hai đó. Nó không phải là thuốc để thay thế Tây y khi anh em bị bệnh nặng. Nhưng nó là một người bạn tốt, giúp anh em tăng cường sức khỏe, hỗ trợ cơ thể phục hồi nhanh hơn sau khi điều trị bằng Tây y, và quan trọng nhất, là giúp anh em phòng ngừa bệnh tật, để không phải tìm đến Tây y thường xuyên.

Sống “Chất” Theo Kiểu “Dương Sâm” – Giản Dị, Chân Thành Và Luôn Hướng Về Cội Nguồn
Nhiều khi anh em trêu tôi, bảo tôi sống “khác người”. Thời buổi kinh tế thị trường, người ta đua nhau làm giàu, đua nhau khoe mẽ. Còn tôi thì cứ cắm đầu vào mấy cái lá lẩu, làm ra sản phẩm rồi lại bán với cái giá “rẻ như cho”, có khi còn “bán không lợi nhuận”, “trợ giá” cho anh em. Người ta bảo tôi “gàn”, tôi “dở”. Ừ thì, tôi xin nhận mình “gàn”, mình “dở” thật.
Nhưng cái “gàn dở” của tôi, nó có cái lý của nó. Tôi không ham giàu sang phú quý bằng mọi giá. Với tôi, tiền bạc nó chỉ là phương tiện, chứ không phải là mục đích cuối cùng. Cái tôi tìm kiếm, là sự bình yên trong tâm hồn, là niềm vui khi làm được những điều có ích cho người khác, là sự kết nối chân thành với anh em bạn bè.
Tôi làm trà, không chỉ để bán. Mà còn là để chia sẻ. Chia sẻ những gì mình biết, những gì mình tâm huyết. Chia sẻ một chút hương vị của núi rừng, một chút tinh túy của cây cỏ đất Việt. Chia sẻ một giải pháp chăm sóc sức khỏe đơn giản, an toàn, mà ai cũng có thể tiếp cận được.
Tôi chọn cách làm “thô sơ”, giữ lại tối đa sự tự nhiên của sản phẩm, cũng là vì muốn anh em cảm nhận được cái sự chân thật trong đó. Tôi không muốn dùng những lời lẽ hoa mỹ để quảng cáo, không muốn “thần thánh hóa” công dụng của trà. Cứ để tự anh em trải nghiệm, tự anh em cảm nhận. Hữu xạ tự nhiên hương mà.
Cái cộng đồng “anh em Dương Sâm” mà chúng ta có được ngày hôm nay, nó không được xây dựng bằng chiêu trò marketing, mà bằng sự tin tưởng, bằng sự đồng cảm. Anh em tin tôi, tin vào cái tâm của tôi. Tôi tin anh em, tin vào sự lựa chọn thông thái của anh em. Chúng ta đến với nhau, không chỉ vì một gói trà, mà còn vì một triết lý sống, một sự trân trọng đối với những giá trị thật.
Thêm Chút Gia Vị Cho Cuộc Sống Khỏe Mạnh
Ngoài việc uống trà Giải Độc đều đặn, tôi cũng hay khuyên anh em nên chú ý thêm một vài điều nữa để có một cuộc sống thực sự khỏe mạnh và cân bằng.
- Ăn uống: Cố gắng ăn “sạch”, ăn “thật”. Giảm bớt đồ ăn công nghiệp, đồ chế biến sẵn. Ưu tiên rau xanh, củ quả tươi, ngũ cốc nguyên hạt. Nhai kỹ, ăn chậm. Đừng ăn quá no.
- Ngủ nghỉ: Ngủ đủ giấc, đúng giờ. Giấc ngủ nó quan trọng lắm, nó là lúc cơ thể mình tự phục hồi, tự sửa chữa.
- Vận động: Không cần phải tập tành gì cao siêu, hùng hục ở phòng gym đâu. Cứ đi bộ nhiều hơn, leo cầu thang thay vì đi thang máy, làm vài động tác thể dục buổi sáng. Miễn là cơ thể được vận động, khí huyết được lưu thông.
- Tinh thần: Cái này quan trọng nhất này. Giữ cho đầu óc luôn thư thái, lạc quan. Tránh xa những suy nghĩ tiêu cực, những mối quan hệ độc hại. Dành thời gian cho những gì mình yêu thích, cho gia đình, bạn bè. Thỉnh thoảng, nếu có điều kiện, hãy tìm về với thiên nhiên, hít thở không khí trong lành, để tâm hồn mình được “sạc pin”. Tôi vẫn hay có thói quen ngồi thiền, hoặc đơn giản là ngồi yên lặng, uống một ấm trà Phổ Nhĩ, để cho lòng mình nó lắng lại. Cũng là một cách hay để “giải độc tâm” đấy anh em.
Viết một hồi, lại sắp thành một “trường ca” rồi. Ấm trà trên bàn cũng đã cạn. Nhưng những câu chuyện về sức khỏe, về cây cỏ, về cuộc sống, thì có lẽ không bao giờ kể hết được.
Tôi chỉ mong rằng, qua những lời chia sẻ chân thành này, anh em sẽ có thêm một cái nhìn mới, một chút cảm hứng mới trên hành trình chăm sóc sức khỏe của bản thân. Hãy nhớ rằng, sức khỏe là một tài sản vô giá, và nó nằm trong chính tay mình. Đừng phó mặc nó cho số phận, hay cho những viên thuốc đắt tiền.
Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ bé, từ những thói quen tốt, từ việc lựa chọn những sản phẩm an toàn, tự nhiên như trà Giải Độc. Đó không chỉ là cách để anh em mình sống khỏe hơn, mà còn là cách để chúng ta thể hiện sự trân trọng đối với bản thân, đối với cuộc sống, và đối với cả mẹ thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta biết bao điều quý giá.









